Tôn Diên Niên lải nhải một hồi lâu, thấy hảo hữu chẳng có phản ứng gì, bèn ghé sát lại nhìn, rồi vuốt cằm nói: “Quan phỉ câu kết? Xem ra những ngày tháng tới của đám quan lại Hán Châu không dễ chịu rồi.”
Không sai, thứ Phong Nghiên Sơ đang cầm trên tay chính là một phần chứng cứ mà mã phỉ đã giữ lại. Suốt bao năm qua, phía Hán Châu tuồn tin tức, mã phỉ ra tay cướp bóc tống tiền. Nếu đối phương phối hợp, cùng lắm chỉ mất chút tiền của; còn nếu không, chúng sẽ trực tiếp cướp sạch.
Xong việc, đám mã phỉ này sẽ chia một phần lợi lộc cho đám quan viên kia. Có kẻ bị ép buộc, có kẻ lại chủ động tìm tới cửa. Kể từ khi biên mậu bị cấm, đám mã phỉ lại quay về con đường cướp bóc bá tánh địa phương. Hán Châu không phải không muốn xử lý, mà là đám mã phỉ này nắm trong tay chứng cứ, chí mạng nhất là chúng đã giấu kỹ những thứ đó đi rồi.
Phong Nghiên Sơ vẫn còn chút lo lắng, hướng ra ngoài hô lớn: “Mau đi gọi Giang huyện úy tới đây!”




